|
Cờ
Trung Quốc Nhộm Đỏ Đường Phố Sài Gòn
• Nguyễn Khanh, RFA
Washington DC, 2.5.2008 -- Ngọn đuốc thiêng Olympic
2008 đã rời Việt Nam. Hôm nay đuốc đã đến Macao và chỉ trong vòng ít giờ
đồng nữa sẽ trở lại Hoa Lục, khởi đầu một cuộc hành trình mới trước khi tiến
vào vận động trường Bắc Kinh trong buổi lễ khai mạc tổ chức ngày mùng 8
tháng Tám, 2008.
Chuyến du hành qua nhiều quốc gia khác nhau của ngọn đuốc đã khiến cho mọi
người phải chú ý. Chú ý không phải vì lộ trình, cũng chẳng phải vì ý nghĩa
thể thao, mà bởi những cuộc biểu tình rầm trộ xảy ra ở nhiều nơi với mục
đích phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh đàn áp người dân Tây Tạng, không thực
hiện đúng lời cam kết cải tiến nhân quyền mà họ đã tự hứa với cộng đồng thế
giới cách đây 7 năm, khi được trao vinh dự tổ chức cuộc tranh tài thể thao
lớn nhất thế giới.
Chỉ có 2 địa điểm ngọn đuốc đi qua và không gặp trở ngại. Địa điểm đầu tiên
là thủ đô Bình Nhưỡng của Bắc Hàn. Qua chỉ thị của nhà nước, từ sáng sớm đã
có hàng trăm ngàn người dân xếp hàng dọc hai bên đường phất cờ chào đón ngọn
đuốc thiêng. Địa điểm thứ hai là thành phố Sài Gòn, nơi tất cả những ý định
biểu tình phản đối việc Trung Quốc chiếm 2 vùng đảo Hoàng Sa và Trường Sa
đều bị nhà nước Việt Nam ngăn chận. Có nhiều người bị bắt giữ, cũng có người
đã được thả, và cũng vẫn có người chính thân nhân không biết đang bị giam
cầm nơi nào.
Đuốc Olympic Bắc Kinh đã đến và đã rời khỏi Sài Gòn, để lại một vệt đỏ thật
đậm trên lãnh thổ Việt Nam. Vệt đỏ đó là rừng cờ Trung Quốc, là hàng ngàn
người Hoa diễu hành ngay trên đường phố trước sự ngỡ ngàng của người dân
Việt.
|
 |
Ngọn đuốc Olympics Bắc Kinh 2008 vào Sài Gòn, được rước qua nhiều đường phố
trong vài tiếng đồng hồ để rồi sau đó lên đường sang Hồng Kông. Ở Sài Gòn
không lâu, nhưng có lẽ, ngọn đuốc ấy đã để lại nhiều suy nghĩ, nhiều bất
bình trong lòng người dân Sài Gòn.
Một khu vực, nằm ngay trung tâm thành phố, trong một buổi chiều ngày 29
tháng Tư, chỉ toàn người Trung Quốc, cờ Trung Quốc, tiếng nói Trung Quốc.
Tất cả là Trung Quốc, trong sự im lặng của một số rất ít người Việt Nam bàng
quang đứng ngó.
Rất đông người. Đa số là Trung Quốc, treo cờ, hò vui. Không thấy Việt Nam.
Tôi thấy toàn cờ Trung Quốc, tôi biết đó là người Trung Quốc, nhưng tôi
không biết đó là Hoa Kiều hay là từ Trung Quốc sang.
Một phụ nữ Việt Nam nhìn tận mắt buổi lễ rước đuốc Olympics chiều 29 tháng
Tư đã kể như vậy với phóng viên Trà Mi của đài Á Châu Tự Do. Ngay trong một
thư e-mail viết vội cũng gửi từ Sài Gòn, một nhà báo kể lại: Các bạn ạ, tôi
thấy người Việt nhìn ngọn đuốc như một vật lạ, trong khi cả ngàn người Trung
Quốc reo hò. Hình như có cả nhân viên an ninh Trung Quốc nữa. Tôi biết được
chuyện này vì đứa bạn cầm máy ảnh chạy theo định chụp tấm hình, bị thằng an
ninh canh đuốc cản. Bạn tôi phản đối nó bằng tiếng Việt, nó mắng lại bằng
tiếng Trung.
Ngày hôm sau, chúng tôi gọi điện thoại về Việt Nam tìm hiểu trong giới văn
nghệ sĩ phản kháng. Phản ứng đầu tiên, là tất cả yêu cầu không thâu âm và
phát giọng nói. Giới nghệ sĩ cho biết, họ bị theo dõi rất sát, và thậm chí
được yêu cầu không rời nhà để đến nơi tổ chức lễ rước đuốc ở trung tâm thành
phố.
Thông tin từ trong nước cho biết, đêm 28 tháng Tư, tức là một đêm trước ngày
rước đuốc, những nhà văn, nhà thơ như Nguyễn Viện, Thận Nhiên, Trịnh Cung,
Nguyễn Quốc Chánh bị công an đến nhà xét hộ khẩu. Sang ngày hôm sau, một số
người trong số này bị gọi lên và giữ lại công an phường cho đến sau khi cuộc
rước đuốc kết thúc.
Một phụ nữ Việt kiều Pháp, có tên là Trần Dung Nghi, đã có mặt tại Sài Gòn
trong những ngày trước, trong và sau khi rước đuốc. Chị Dung Nghi, một đảng
viên của Đảng Việt Tân, kể về những cảm giác của chị khi nhìn thấy người
Trung Quốc quá đông ngay khu trung tâm Sài Gòn.
Thú thật, tôi rất xốn xang, bực mình. Tôi nghĩ là tôi đang ở trên quê hương
tôi, trên đất nước Việt Nam. Tôi thấy như một cuộc xâm lăng của Trung Cộng.
Tôi thấy cờ của họ, tôi nghe họ xí xa xí xồ. Tôi thấy họ tự hào.
Điều đặc biệt, trong một vài thời khắc tại Sài Gòn, chị Dung Nghi đã mặc
trên người chiếc áo chị từng mặc trong các cuộc biểu tình chống đuốc Thế Vận
Hội Bắc Kinh khi ngọn đuốc đi qua Paris. Trên chiếc áo ấy là hình năm chiếc
còng tay.
Chị nói tiếp: Tôi về Việt Nam với tâm trạng phấn khởi. Tôi muốn sát cánh với
sinh viên để biểu dương tự hào của người Việt Nam chống lại việc xâm lăng
Hoàng Sa, Trường Sa. Khi tôi thấy những đoàn người và cờ Trung Cộng, tôi cảm
thấy rất bực mình. Tôi có cảm giác, một lần nữa, đất nước của ta lại bị xâm
chiếm.
|
 |
Trở lại với những người còn ở Việt Nam, chúng tôi tìm cách liên lạc, và bất
ngờ được biết nhạc sĩ Mặc Thiên, người nhạc sĩ bí mật sáng tác nhạc phẩm
Khóc Mẹ Dân Oan được phát hành cách đây ít lâu, cũng có mặt tại khu vực nhà
hát thành phố. Anh cho biết, sau một thời gian đi lánh ở tỉnh xa, Mặc Thiên
quyết định về Sài Gòn vào ngày rước đuốc để biết tình hình. Sau đó, anh rời
Sài Gòn vào ngày 30 tháng Tư. Mặc Thiên kể về tâm trạng của anh khi nhìn
thấy quang cảnh buổi rước đuốc. Chúng tôi trình bày sau đây qua một giọng
đọc khác, theo yêu cầu của chính Mặc Thiên.
Nói chung, người Việt Nam mà nhìn thấy cảnh đó thì không cầm lòng được.
Người nào cũng mang cảm giác uất lắm. Người dân thường không tiếp cận khu
vực đó được. Toàn bộ khu vực đó dành cho Trung Quốc và đoàn viên thanh niên
đi chung với họ. Chỉ toàn Trung Quốc, không có Việt Nam. Như mình, một người
Việt Nam, mình cảm thấy bực mà không làm gì được. Có người bật khóc. Chính
bản thân tôi cũng không chịu được. Tôi cảm thấy bất lực trước cảnh đó. Tất
cả khu vực đó là của người Trung Quốc chứ không có người Việt, cho dù là
Việt gốc Hoa.
Mặc Thiên kể rằng, anh lái xe gắn máy chạy vòng vòng xung quanh để xem. Anh
không đứng một chỗ, mà cũng không thể nào đứng yên một chỗ. Anh nói, đi đến
đâu cũng thấy Trung Quốc, toàn cờ Trung Quốc. Cờ Trung Quốc lấn cả cờ Việt
Nam.
Tôi cảm thấy nghẹn lời. Đi mà không cầm lòng được. Tôi nghĩ ai cũng vậy,
cũng cảm thấy uất như tôi. Tôi nói chuyện với một số người Việt Nam, họ nói
như thế này: Thua rồi. Tôi không biết dùng từ gì cho đúng. Tôi cảm thấy nhục
nhã là Việt Nam phải tung hô cho Trung Quốc.
Anh kể tiếp: Người Trung Quốc tỏ ra nghênh ngang. Họ nghêng ngang trước
những người Việt cúi đầu. Mà dân Việt thì không cúi đầu đâu. Tôi biết ai
cũng bực. Tôi không coi đến hết buổi. Tôi không chịu được cảnh đó, tôi sợ
mình sẽ làm điều gì không tốt xảy ra. Tôi đã bỏ đi. Tôi cảm thấy nhục.
Những lời kể của Mặc Thiên phù hợp với lời mô tả của một phụ nữ kể cho đài Á
Châu Tự Do hôm 29 tháng Tư.
Việt Nam của mình thì tò mò, ham vui, xem quang cảnh chứ không ủng hộ. Còn
người Trung Quốc thì đó là niềm vui của họ, họ phấn khởi, reo hò rất lớn.
Không thấy cờ Việt Nam. Tôi đi từ chiều đến giờ chỉ thấy toàn cờ Trung Quốc,
không thấy cờ Việt Nam. Cờ Việt Nam chỉ treo trên cột đèn thôi.
Cuộc rước đuốc Thế Vận Hội vào Sài Gòn hôm 29 tháng Tư bắt đầu từ Nhà hát
Thành Phố Sài Gòn, chạy qua các đường chính như Nguyễn Huệ, Paster, Nam Kỳ
Khởi Nghĩa, Nguyễn Văn Trổi, Trường Sơn và kết thúc tại Nhà thi đấu Quân khu
7.
|
 |
Trong khi các báo trong nước loan tin là cuộc rước đuốc diễn ra êm thắm,
đượm tình hữu nghị Việt - Trung, thì một số cơ quan thông hải ngoại qua thu
nhập tin tức từ trong nước lại có những thông tin khác.
Bản tin Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ mô tả rằng: Một rừng cờ đỏ Trung Quốc tràn
ngập dọc theo lộ trình rước đuốc. Từng nhóm hàng chục Hoa kiều, một số sống
hoặc làm việc tại Việt Nam, số đông còn lại đã đến Việt Nam để đón ngọn
đuốc, cầm các lá cờ Trung Quốc lớn quá khổ và mặc các áo T-shirt màu trắng
mang các hàng chữ we love China, tức là Tôi Yêu Trung Quốc và "we are proud
to be from China," tức là Chúng Tôi Hãnh Diện Đến Từ Trung Quốc, tưng bừng
la hét dọc theo lộ trình.
Bản tin viết tiếp, những người Trung Quốc la lớn những khẩu hiệu Go China:
và Come on China giữa những tiếng động ồn ào của xe gắn máy và tiếng còi xe
inh ỏi.
Một người Việt Nam, thường để tâm quan sát các sự kiện chính trị, vừa sang
Hoa Kỳ, đưa ra nhận định của anh về buổi lễ rước đuốc tại Sài Gòn hôm 29
tháng Tư: Những sự việc đã xảy ra, làm cho dân chúng, thanh niên, sinh viên,
trí thức thất vọng. Nhưng tôi tin còn một điều nguy hiểm hơn. Đó là, lần
này, không phải vì những thế lực thù địch như chính quyền Cộng Sản hay nói,
mà chính sự bạc nhược của chính quyền quá rõ ràng. Mà sự bạc nhược ấy rõ
ràng đến độ, an ninh, công an, cảnh sát và cả bộ đội, cũng nhận ra.
Người thanh niên này nhận xét thêm rằng: Chính quyền Việt Nam đã tính toán
rất kỹ phương cách dẫn hướng không khí cuộc rước đuốc vừa qua. Tuy nhiên,
những gì đã xảy ra cho thấy, tính toán ấy sai lầm về mặt chiến thuật. Anh
cho rằng, chính quyền có nhu cầu duy trì quan hệ ngoại giao với Trung Quốc,
đồng thời phải ngăn chặn cho được biểu tình. Mà mục đích ngăn biểu tình
không chỉ là để làm vừa lòng Trung Quốc, mà còn vì e ngại biểu tình đưa đến
những bất ổn xã hội.
Chẳng hạn họ từng cấm diễn những vở kịch chống xâm lược phương Bắc, đổi sách
giáo khoa, bỏ những bài có nội dung tương tự, hay những nội dung vốn đã là
lịch sử như Thánh Gióng, Hai Bà Trưng, Thái Hậu Dương Vân Nga. Rồi những
thắc mắc về tình hình vừa qua liên quan đến hiệp định biên giới Việt Trung
trên đất liền, trên biển. Những động thái im lặng khi ngư dân Thanh Hoá bị
Trung Quốc bắn, hay ngư dân các tỉnh khác bị cảnh sát biển và Hải Quân Trung
Quốc bắt. Chính quyền Việt Nam lo sợ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc còn
bởi vì các cuộc biểu tình ấy là bước khởi đầu để bùng phát các cuộc biểu
tình khác, dữ dội hơn, trong chuyện chống bất công, tiêu cực xã hội, đòi tự
do, dân chủ, nhân quyền.
Ngọn đuốc Thế Vận Hội gặp phải sự chống đối trên hầu hết lộ trình quốc tế kể
từ ngày khai diễn đến nay. Từ Paris, đến Luân Đôn, đến San Francisco, nơi
đâu cũng có nhiều ngàn người bủa vây phản đối. Đến khi đi vào các quốc gia
Châu Á, người Trung Quốc bắt đầu xuất hiện rất đông để chống lại tinh thần
bài xích Olympics Bắc Kinh. Đặc biệt, tại Hàn Quốc và Nhật Bản, cảnh sát các
nước sở tại đã phải chật vật giữ trật tự để hai nhóm biểu tình không đụng độ
nhau.
Tại Sài Gòn, đụng độ không xảy ra. Người Trung Quốc được chính quyền Việt
Nam ưu tiên sử dụng khu trung tâm thành phố. Còn những người Việt Nam khác,
chỉ là người bàng quan, đứng nhìn từ xa. Có người bật khóc. Tiếng khóc uất
nghẹn, như những nốt nhạc nghẹn ngào của nhạc sĩ Mặc Thiên.
Cũng có người chợt nhớ lại khoảng ngày này 33 năm trước, những lá cờ đỏ tràn
ngập Sài Gòn. Ba mươi ba năm sau, cũng những lá cờ đỏ tràn ngập thành phố
Sài Gòn. Lá cờ Việt Nam màu đỏ, cờ Trung Quốc cũng màu đỏ. Cờ Việt Nam chỉ
có một sao, trong khi cờ Trung Quốc có tới 5 sao. Thư e-mail của nhà báo
Việt gửi từ Sài Gòn kết thúc với câu hỏi cay đắng: Có phải vì Trung Quốc có
nhiều sao, nên bao giờ họ cũng đi nước cờ cao hơn mình???.Không ai có được
câu trả lời, và cũng chẳng có câu trả lời nào sẽ được xem là thoả đáng. Chỉ
biết trong khoảng thời gian kéo dài chừng 4 tiếng đồng hồ của một ngày cuối
tháng Tư năm 2008, dưới một góc nhìn nào đó, mọi người đều mang trong lòng
một cảm nhận, rằng trung tâm thành phố Sài Gòn đã bị kiểm soát bởi một đám
người đến từ phương Bắc, không còn là Hòn Ngọc Viễn Đông của người Việt Nam./.
|